Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

Truyện tranh Java 240x320

Truyện tranh Ô long viện
Tập 1
Ô long viện chap 1
http://www.mediafire.com/?ntzizytwnkj
Ô long viện chap 2
http://www.mediafire.com/?dgdyntlqd2n
Ô long viện chap 3
http://www.mediafire.com/?ymmmnrnqwgm
Tập 2
Ô long viện chap 4
http://www.mediafire.com/?jyuoz2dgztz
Ô long viện chap 5
http://www.mediafire.com/?nwwgvmwwmty
Ô long viện chap 6
http://www.mediafire.com/?dndynzno5md
Tập 3
Ô long viện chap 7
http://www.mediafire.com/?x22znykmnqm
Ô long viện chap 8
http://www.mediafire.com/?mmmzcwcih5m
Ô long viện chap 9 (fix)
http://www.mediafire.com/?zmktuzfqonm
Tập 4
Ô long viện chap 10
http://www.mediafire.com/?jnynmzjmenb
Ô long viện chap 11
http://www.mediafire.com/?ztm4jlgwjjq
Ô long viện chap 12
http://www.mediafire.com/?d1mnmh10jjn
Tập 5
Ô long viện chap 13
http://www.mediafire.com/?dgymjdl2djw
Ô long viện chap 14
http://www.mediafire.com/?ywumqd2lbio
Ô long viện chap 15
http://www.mediafire.com/?wjiuqynrdoy
Tập 6
Ô long viện chap 16
http://www.mediafire.com/?ovmz0mozmlv
Ô long viện chap 17
http://www.mediafire.com/?qknmviybjzy
Ô long viện chap 18
http://www.mediafire.com/?mf2iynyxu2y
Tập 7
Ô long viện chap 19
http://www.mediafire.com/?yqwirxom12w
Ô long viện chap 20
http://www.mediafire.com/?jqddmdy2mrm
Ô long viện chap 21
http://www.mediafire.com/?2uwy5dznnz3
Tập 8
Ô long viện chap 22
http://www.mediafire.com/?wgjedyzydwg
Ô long viện chap 23
http://www.mediafire.com/?mnmzyn4ymt0
Ô long viện chap 24
http://www.mediafire.com/?1km2mnedzmj
Tập 9
Ô long viện chap 25
http://www.mediafire.com/?2zwidmwz2tt
Ô long viện chap 26
http://www.mediafire.com/?uojtymtgy52
Ô long viện chap 27
http://www.mediafire.com/?qggjj5ttdkm
Tập 10
Ô long viện chap 28
http://www.mediafire.com/?nu32zqtvjm3
Ô long viện chap 29
http://www.mediafire.com/?zenlvweqljq
Ô long viện chap 30
http://www.mediafire.com/?ee5yjezzzzd
Tập 11
Ô long viện chap 31
http://www.mediafire.com/?wjyxzmjy3mm
Ô long viện chap 32
http://www.mediafire.com/?yjjyjznhogc
Ô long viện chap 33
http://www.mediafire.com/?dqgmmkm2glm
Tập 12
Ô long viện chap 34
http://www.mediafire.com/?lwmntqzzxjz
Ô long viện chap 35
http://www.mediafire.com/?d4yjwzznidz
Ô long viện chap 36
http://www.mediafire.com/?nzednlowzcn
full
Truyện tranh hài
http://www.mediafire.com/?dmdgnmhtz04
Doremon 36 tập màu
http://www.mediafire.com/?mewynznoz1n

Dragonball Multiverse ( 7 viên ngọc rồng - đa vũ trụ) bản tiếng việt tran by IC4047

Tác giả: Gogeta Jr & Salagir, color by Faye
Dragon ball Multiverse chap 1
http://www.mediafire.com/?cdtej2jkim3
Dragon ball Multiverse chap 2
http://www.mediafire.com/?zdtzyuufmi2
Dragon ball Multiverse chap 3
http://www.mediafire.com/?r342dymgymn
Dragon ball Multiverse chap 4
http://www.mediafire.com/?qktqzlmnkjz
Dragon ball Multiverse chap 5
http://www.mediafire.com/?zn5wjmw1yee
Dragon ball Multiverse chap 6
http://www.mediafire.com/?yyh2gzn4znl
Dragon ball Multiverse chap 7
http://www.mediafire.com/?z32drnltugn
Dragon ball Multiverse chap 8
http://www.mediafire.com/?w2ony3ogwei
Dragon ball Multiverse chap 9
http://www.mediafire.com/?wtzzhfmlgkw
Dragon ball Multiverse chap 10 (ĐB)
http://www.mediafire.com/?4zlyzginmny

Trang chủ http://www.dragonball-multiverse.com/

Cross epoch (màu)

download
http://www.mediafire.com/?zmjmdznmimz
Dragon ball ex (tran by IC4047)

chap 1 + chap 2 (màu)
http://www.mediafire.com/?mymttjnntqm

Son Goku and Friends Return

Tập 1 : http://www.mediafire.com/?zzdvcntmtz5
Tập 2 : http://www.mediafire.com/?h5t3wzifmi2

Phần kết của dragon ball : http://www.mediafire.com/?zntywii44ow

[Truyện tranh Java] Mar Heaven- cực hay (full 15 tập)

Mar Heaven



Giới thiệu: Toramizu Ginta là môt cậu bé 14 tuổi, một người luôn mơ ước về một thế giới mà cây cối biết nói chuyện và có mọi loài sinh vật mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực. Nhưng không may, cuộc sống đời thường của cậu ta thật sự khác xa với những gì mà cậu ta mơ thấy, thực tế bạn học của Ginta không tin những gì mà cậu mơ thấy và thường lấy nó ra làm trò đùa, chỉ trừ cô bạn là Koyuki. Cô bạn gái dễ thương này thực sự tin Ginta, cô ta cũng mong là Ginta sẽ đưa cô ta đi cùng khi mà cậu ta có thể tới nơi đó.

Vào một ngày ở trường, Ginta đã thấy xuất hiện một cánh của không gian-vốn là một ARM. Nó mời cậu ta vào trong thế giới đó bởi vì có một người bí ẩn đã triệu hồi cậu ta. Ginta đi mà không chút ngờ vực nào trước khi những ánh mắt bất ngờ kịp để ý đến và khi mà Koyuki không thể đi cùng Ginta và cậu ta đã hứa là sẽ quay trở lại.

Bằng cách này Ginta đã đến MAR Heaven. Thế giới mới này là một nơi mà Ginta đã hằng mơ ước, và ở nơi này Ginta đã gặp nhiều người sẽ đi cùng với cậu ta trong suốt thời gian mà cậu ở tại đây: Phù thuỷ Dorothy, ARM Babbo có thể nói chuyện, người bí hiểm Alviss và cô tinh linh nhỏ bé của anh ta là Bell, công chúa Snow-nhìn rất giống với cô bạn Koyuki, Alan và tay chơi Nanashi.

Và cuộc hành trình của cậu bé đã bắt đầu. Trong thế giới này, Ginta đã nhận được những kĩ năng mà cậu ta chưa bao giờ có. Cậu ta làm bạn với nhiều người và cùng họ đánh bại đội quân bàn cờ và thủ lĩnh của họ là Phantom, người mà muốn huỷ diệt thế giới mà cậu yêu mến.

Đủ bộ 15 tập nhé, Tiếng Việt 100%, màn hình 240x320 ai thích thì nhanh tay down thui, truyện này khá nổi tiếng đó
DOWLOAD:






Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

Con trai thật hư, dám... thơm trộm con gái :">

Một ngày gió…
+ Cho tớ “thơm” cậu một cái được không?
- Không được đâu.
+ Vì sao thế?
- Tớ ngượng lắm. Xấu hổ chết đi được.
+ Tớ dỗi đây, cậu là đồ… ki bo. Ghét rồi!


Một ngày gió…
+ Tớ tặng cậu một nụ hôn nhé, như là hoàng tử hôn công chúa ấy. Hi hi.
- Nhưng tớ không phải công chúa, còn cậu cũng đâu phải là hoàng tử.
+ Vậy một nụ hôn như là anh trai tớ và người yêu anh ấy nhé. Anh tớ bảo rằng, nụ hôn là minh chứng cho tình yêu cơ mà.
- Nhưng anh cậu yêu. Còn chúng mình mới chỉ “iu” nhau thôi. Khác xa mà.
+ Cậu thật lắm lý lẽ, túm lại là vẫn quá ki bo, hic hic.

Một ngày gió…
+ Cậu nhắm mắt vào đi nào.
- Để làm gì cơ?
+ Thì tận hưởng “mùi của gió”. Cậu vẫn thích hít hà mùi của gió, của cỏ đó thôi.
Một người “ngây thơ” đã bị… “dụ khị”, nhắm chặt mắt lại. Một người thật nhanh đặt vào môi con gái một nụ hôn thật khẽ…
Một đôi mắt mở thật to, ngạc nhiên, rồi lại nhanh chóng lảng đi chỗ khác vì xí hổ. Có hai khuôn mặt đỏ bừng. Ngày có gió, bỗng dưng có thêm nắng từ hai “mặt trời” đỏ lựng kia…


Một ngày gió…
Con trai tự nhủ: “Con gái là chúa… keo kẹt, chẳng thể “xin phép”, chẳng được đồng ý đâu. Bởi thế, muốn có “nụ hôn cổ tích”, chỉ có cách duy nhất là… thơm trộm thôi, he he. Ui, “cái mi” đầu tiên trong đời, nhẹ như là gió, nhưng lại khiến người ta xao xuyến mãi không thôi”.
Con gái ấm ức: “Đồ đáng ghét, dám thơm trộm người ta, nhất định phải “trả đũa” bằng cách… thơm lại mới được, hi hi”.
Nhất định là như thế, vào một ngày có gió…
                                                                 The End


Đơn Xin Ly Hôn

Nghe tiếng chồng khép cửa, Linh trở người. Cả đêm cô có ngủ được chút nào đâu, nằm quay mặt vào trong, ráng kìm tiếng khóc.Tối wa, hai vợ chồng gây nhau, trong lúc nóng giận, Linh buột miệng:

- "Hay là minh ly hôn đi,chứ sống với nhau thế này thì mệt mỏi quá!".

Chồng ko nói gì, im lặng một hồi rồi bật dậy:

- "Ừ, em muốn thế thì để anh viết đơn cho"

Linh giật thót mình, nhưng nói gì bây giờ, lỡ rồi. Thôi, Linh cứ nằm yên, chồng viết mà Linh ko ký thì có sao đâu.

Kia kìa, trên bàn trang điểm của Linh có tờ giấy đã gần kín trang chữ, đặt sẵn cây bút ở bên. Linh bỗng thấy trống ngực đập thùm thụp. Không lẽ anh đã quyết định rồi sao? Chỉ là Linh nóng quá lỡ lời.... Đúng ý anh quá sao mà anh làm vậy? Linh run run cầm tờ giấy lên đọc.


ĐƠN XIN HÔN


Kính gửi: Toàn án tại gia

Tôi tên là: Chồng dễ thương.

Sinh năm: 1980

Cư ngụ tại: Ngôi nhà tràn gập tình yêu.

Xin được hôn cô: Vợ đáng yêu.

Sinh năm:1983

Cư ngụ tại: Cũng tại ngôi nhà tràn gập tình yêu ở trên.

Nội dung xin hôn: Do cuộc sống vợ chồng ko hòa hợp, dẫn đến cãi nhau khiến vợ chồng cả đêm ngủ ko được. Tôi viết đơn này xin được giải quyết nhu cầu rất chi bức bách là được hôn vợ tui càng nhiều càng tốt, càng lâu càng tốt, trong chiều nay sau khi tôi đi làm về. Chỉ có việc hôn này mới giúp cho tình hình dễ thở hơn và tránh được chiến tranh lạnh. Kính mong tòa hỗ trợ giải quyết nhu cầu này cho tôi. Nếu không, tôi buộc phải đơn phương thực hiện, nhưng tôi tin chắc, cho dù bị phản kháng lúc đầu, tôi cũng đựơc đối phương chấp thuận.

Về tài sản chung:Tài sản chung nhất của vợ chồng là tình yêu, tôi xin được giữ nguyên, ko có nhu cầu chia chác. Để thực hiện việc hôn này, tôi xin tòa yêu cầu mỗi bên đóng góp tài sản riêng của mình là....cái miệng. Ai ko thực hiện bên kia có quyền tự ý ... tấn công.

Ngày...tháng..năm

Chồng dễ thương (đã ký)
<xí xa xí xồ>

Linh bật cười thì ra là .... vậy mà làm Linh hết hồn. Linh bỗng thấy sao mà chồng mình hài hước, đáng yêu đến thế. Linh vội lấy đt nhắn tin cho anh: "Chút em đi chợ nấu toàn món chồng thích,trưa về ăn cơm nhé! Tòa đã đọc được đơn và sẽ đặc cách giải quyết sớm trong trưa nay luôn,hihi "
                                                          
                                                                       The End

[Nghĩ về mẹ] Cá kho muối...

Ngày con còn bé, con có biết lo nghĩ gì đâu. Ngày ăn ba bữa, nhong nhong suốt ngày với lũ bạn.
Ngay cả nấu cơm con cũng “để dành phần” cho mẹ. Mỗi sớm mẹ quầy quả đi chợ trên chiếc xe đạp cà tàng mua vài món lặt vặt qua bữa. Chiều tối trên đường đi làm về mẹ thường ghé mấy ụ đất mối kiếm rau dền, rau muống về nấu canh. Nhà nghèo, không có đủ đất để làm ăn, bố mẹ suốt ngày quần quật đi làm mướn, tiền chẳng được là bao. Hôm nào không kiếm được việc, bố trầm ngâm nghĩ ngợi, mẹ lặng lẽ dọn dẹp khắp nhà, lôi quần áo rách ra khâu vá. Lúc ấy con đã giận mẹ: “Đã te tua rồi mà còn vá nữa! Mua mới có bao nhiêu đâu!”. Mẹ không la mắng, chỉ khẽ hứa: “Khi nào có tiền thì tính!”.
Hình như chẳng khi nào nhà mình có tiền! Ngày ngày con vẫn phải miệng nhai cơm khô, đồ ăn mặn chát. Ngày đó, con lúc nào cũng ước nhà có khách, vì có khách đến nhà mẹ sẽ nấu đồ ăn ngon hơn, cá không còn ngậm đầy họng muối và trứng chiên không phải độn thêm bột mì, rau cũng cao cấp hơn chứ không phải mấy món trong vườn, ngoài ụ mối nữa.
Bây giờ con đã lớn, đi học xa nhà, tập sống tự lập, dần biết được giá trị đồng tiền, thấy yêu bố mẹ nhiều hơn. Bây giờ, con vẫn thường xuyên phải ăn “cá kho muối”, “trứng chiên bột”, thường xuyên mơ về những bữa cơm ngon bên gia đình mình, mỗi lần có ai đến chơi lại phải bối rối vì nghĩ đến mua gì, làm món gì đãi khách vì tiền không có. Con dần nhận ra, mẹ là người nội trợ đảm đang nhất, bằng những đồng tiền còm cõi mẹ nuôi chúng con khôn lớn, không phải nhịn đói bữa nào...
                  
                                                                       The End

...<|Anh đã ko còn được khóc |>...

Tôi và Lam chia tay rồi! Lam là một cô gái tốt, rất đẹp và rất dịu dàng, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi thật sự không muốn.

Ngày thứ nhất: Lam không chịu dậy, lấy chăn trùm kín người, trong ký túc xá không ai dám an ủi cô ấy. Hôm nay Lam không ăn cơm, cũng không chịu đánh răng rửa mặt. Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi nghe thấy Lam khóc vùi ở trong chăn. Lam đang dỗi hoặc đang vòi vĩnh một điều gì đó mà lúc này tôi không nhớ ra. Mà tôi và Lam đã chia tay rồi!

Ngày thứ hai: Hôm nay Lam đã chịu ăn cơm, là bạn cùng phòng bắt cô ấy ăn, mắt Lam đỏ ngầu. Tôi luôn nói cô ấy là một con ma thích khóc nhè.


Trông lúc này Lam không khác gì một con ma.


Ngày thứ ba: Hôm nay Lam mặc một bộ quần áo rất diêm dúa, đi vào một quán bar và uống rất nhiều rượu. Hơn nữa còn dùng ánh mắt hút hồn đảo quanh một lượt khiến rất nhiều người phải thốt lên: “Cô gái, cô rất đẹp”.


Lam uống rất nhiều, đến lúc có một người đàn ông đáng tuổi cha nói với cô ấy: “Cô gái, anh đưa em về nhà nhé?”. Lam cầm chén rượu trong tay hất thẳng vào mặt ông ta. Cái thằng cha đáng chết giơ tay lên định đánh, đám phục vụ liền chạy đến cứu Lam. Tôi biết tất cả. Tôi đang ở một góc khuất của quán bar theo dõi.


Ngày thứ năm: Lam đã đi học lại. Thật ra Lam học rất giỏi, nhưng từ khi bị tôi ảnh hưởng, thành tích Lam có kém đi chút ít. Thế cũng tốt, thay đổi sự chú ý đi một chút thì hồi phục cũng nhanh hơn.


Lam có vẻ ổn sau khi tôi và cô ấy chia tay nhau. Tôi tạm thời an tâm.


Ba tháng sau... Lam làm chủ tịch hội sinh viên trong trường.


Cũng sắp thi rồi.


Và Lam, ngày càng xinh đẹp!


Lam vừa đoạt giải á khôi sinh viên trong trường. Tôi có vẻ luyến tiếc khi chia tay với Lam. Lam trong trang phục áo dài dự thi, kiêu sa và duyên dáng.


Tôi vẫn luôn theo bên cạnh Lam như bảo vệ dù chúng tôi đã thật sự chia tay nhau. Tôi cũng không hiểu vì sao mình không thể xa Lam. Có lẽ vì tình yêu tôi dành cho Lam lớn quá chăng?


***


Hôm nay là sinh nhật của Lam. Vậy là chúng tôi đã chia tay nhau đúng một năm.


Mấy bạn cùng phòng đang chờ Lam về, tôi cũng đợi Lam về. Nhưng sao lâu quá mà Lam chưa về. Lam biết mọi người chờ. Nhưng Lam đi đâu? Tôi sẽ đi tìm.


Tôi tần ngần đứng trước công viên Gia Định, vẫn khung cảnh xưa. Buổi tối, những đôi tình nhân ngồi bên nhau như ngày xưa tôi với Lam, tôi thấy lạnh. Lam một mình ngồi trên ghế đá mà chúng tôi từng bên nhau. Dáng Lam nhỏ nhắn, tóc xõa mềm bay trong gió chiều muộn.


Lam nhìn đồng hồ, vội đứng lên đi như chạy ra khỏi công viên. Hình như Lam sực nhớ một cuộc hẹn, cô bị trễ.


Nhưng không phải, Lam rẽ quán cà phê “Lam”. Quán cà phê nằm trong một con hẻm mà tôi khám phá, tên quán cùng tên với Lam. Lam ngồi bên cửa sổ, gọi cho mình một cà phê đen, một ca cao.


Tôi thấy trái tim mình nặng nề như có vật gì đó đè ép. Tôi biết lý do Lam đến quán. Tôi lại gần, đứng phía sau, cùng nhìn ra cửa sổ dõi theo ánh mắt, tay tôi vuốt nhẹ tóc Lam… Lam nhắm mắt lại, ngã đầu vào lòng tôi… Tôi thấy trái tim mình có rung chấn, toàn bộ cơ thể mình như ấm lên. Tôi và Lam thả hồn mình theo cảm xúc. Nếu không có thằng bồi bàn lại hỏi.


- Quý khách không khỏe à?


Bây giờ người ta cũng không còn lạ lẫm khi nhìn thấy một đứa con gái vào quán gọi cho mình hai ly cà phê.


Lam như choàng tỉnh, Lam quay ra sau tìm kiếm, đưa tay vuốt tóc, buông miệng... “Anh, có phải anh không?”.


Tại sao tôi khóc, toàn cơ thể tôi nóng bừng lên.


- Về thôi Lam...


Hình như Lam nghe tôi nói, Lam dáo dác tìm kiếm... Lam đưa tay chạm vào khuôn mặt tôi, tay Lam nóng ấm… Tôi khóc, tình yêu tôi dành cho Lam vẫn còn vẹn nguyên và nóng hổi…


Một giọt nước mắt rơi xuống tay Lam ấm ấm.


Lam hoảng hốt.


- Anh Duy, đừng trốn em nữa... Em...


***


Cửa phòng trọ xịch mở.


Lam ra công viên ngồi chiếc ghế đá mà Lam và anh ấy hay ngồi…


Rõ là lẩn thẩn, Lam không nhớ hay vô tình quên chúng ta đã chia tay nhau rồi. Tôi nghĩ vậy.


- Lam đến quán cà phê mà cách đây một năm… Anh ấy đang ngồi đợi… Anh ấy chúc mừng sinh nhật Lam… Anh ấy nói yêu Lam, nhớ Lam nhiều lắm…


Lam nói dối mà mặt cứ tỉnh như không.


Mọi người im lặng kéo Lam ngồi xuống chiếc bánh gatô mà mọi người đã mua khi chiều.


- Ước gì đi Lam! - Một cô bạn nói với Lam.


Lam nhắm mắt cầu nguyện. Ánh nến lung linh, Lam vẫn xinh đẹp như ngày tôi yêu Lam.


Ánh nến làm ánh lên hai vệt nước trên gò má Lam.


- Duy ơi…!


***


Một năm sáu tháng... Bên cạnh Lam có rất nhiều đàn ông săn đón. Nhưng Lam không để ý tới. Lam và Hoàng quan hệ rất tốt. Lam bắt đầu nhận lời hẹn hò của Hoàng. Lam nói chỉ xem Hoàng như anh trai, thế nhưng lời nói ra thì không giữ được lâu.


Tôi biết Hoàng, một chàng trai học trên Lam hai khóa, đẹp trai, học giỏi. Và là đối thủ của tôi.


Tôi thấy mình ích kỷ, đã chia tay với Lam rồi. Lam có cuộc sống của mình, Lam có quyền tự do chọn cho mình một người đàn ông khác, ngoài tôi. Chúng tôi đã chia tay rồi!


Ba năm sau... Lam sắp kết hôn, chú rể là Hoàng. Lam đang ngồi viết thiếp mời, một cái, hai cái, ba cái... viết đến cái thứ mười hai thì Lam khóc, gục xuống bàn, nước mắt rơi mà không thể dừng lại.


Tôi từ trên nhìn thử, thiếp *g tên Lam và Hoàng. Lam đang viết thiếp mời… Duy. Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không có nước mắt nên không thể khóc.


Ba năm trước: Tôi đang đi trên đường thì gặp tai nạn, trên tay cầm chiếc bánh kem mua tặng sinh nhật Lam.....
 
  The End

...~,~† Hai Cha Con †~,~...

Cậu con trai đến trước mặt tôi nói to: "Cho 2 bát mì bò!"
Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay.

Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường,phía sau lưng tôi, bảo tôi rằng chỉ làm 1 bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được.


Lúc đầu, tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay.
Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy,

thực ra thì tiền không đủ, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười với cậu ta tỏ vẻ hiểu ý.

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi.
Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc: "Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!".
Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình.
Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. "An đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội."
Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ **c vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp.

Điều khiến cho tôi ngạc nhiên đó là, cái cậu con trai đó không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, mà cứ im như thóc đón nhận miếng thịt từ bát của cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết.

"Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt." Ông lão cảm động nói.

Kẻ đứng ngay bên cạnh là tôi, chợt toát hết cả mồ hôi, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve.

Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: "Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này.

" "Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò thực ra cũng có chất lắm đấy."

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động.

Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai cha con họ.
Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò vừa thái, bà chủ dẩu dẩu môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ.

Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: "Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thịt bò."
Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ: "Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng.

" Cậu con trai cười cười, không hỏi gì thêm.

Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa.
Chúng tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn xong, rồi lại dõi mắt tiễn hai cha con ra khỏ quán.
Mãi khi cậu Trương đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ.


Hoá ra, đáy bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò, được viết trên bảng giá của cửa hàng.


Cùng lúc, Tôi, bà chủ, và cả cậu Trương chẳng ai nói lên lời, chỉ lặng lẽ thở dài, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.


                                     The end

Tình yêu "trứng gà"

Hắn gườm gườm nhìn tôi. Tôi hiểu cái cách nhìn đó. Hắn khinh khỉnh vì tôi chỉ là cộng tác viên của một tờ báo lá cải, trong khi hắn đã là nhà báo "lão làng" trong một tờ báo dành cho... thiếu nhi. Hắn ghen tị vì từ lúc đến đây tới giờ, tôi luôn "đánh hơi" được những góc ảnh đẹp, những nhân vật thú vị. Hắn không biết rằng tôi đã nhận ra hắn, người tình hồi... lớp 1 của tôi


Ngày đó, nhà hắn ở ngay sát nhà tôi. Hắn mới học lớp 6 (hắn hơn tôi 5 tuổi) nhưng đã có máu kinh doanh. Nhà có một chuồng gà, hắn nhất quyết bắt mẹ "bán" cho một con gà mái mới nở để hắn nuôi riêng với giá... 50 cái tóc sâu mà hắn nhổ cho mẹ. Chiều chiều, tôi vẫn bắc thang trèo lên bể nước nhòm sang sân sau nhà hắn để xem hắn chăm sóc con gà mái. Con gà đến là khổ vì bị hắn nhúng cả người vào chậu mực tím bị buộc vải vụn vào chân, cổ để đánh dấu.
Nhờ công hắn chăm bẵm như mẹ chăm con nên chẳng bao lâu, con gà bắt đầu đẻ trứng. Tôi vẫn theo dõi việc nuôi gà của hắn rồi về nhà ghi lại vào một quyển sổ mà bố tôi tặng. Bố đã dạy tôi biết đọc, biết viết khi mới 5 tuổi và tập cho tôi thói quen viết lách ngay từ lớp 1. Nhưng hôm ấy, trong khi đang ngồi theo dõi hắn hì hụi luộc trứng gà trong bếp, có một vài con kiến bò vào người tôi, lúc thì bò qua bò lại, lúc thì hung hăng cắn chí khiến tôi không kìm chế được, bất giác kêu lên oai oái, nhảy tưng tưng trên mặt bể rồi ngã đánh rầm xuống đống rơm.

Lát sau, tôi mở mắt ra, tức giận khi thấy hắn cứ tát bôm bốp vào má mình, mồm quát: "Dậy đi! Dậy đi!...". Hắn đã bồi thường cho cái má của tôi in hình 5 ngón tay bằng quả trứng gà đầu tiên do con gà của hắn đẻ được. Từ đó, hắn xé rào giữa 2 nhà thành một vòng tròn làm lối đi bí mật của 2 đứa. Tôi nhận làm mẹ đỡ đầu cho... con gà của hắn và đặt tên là "Bô" vì trông nó tròn tròn giống cái bô mà tôi hay ngồi. Con cứ đẻ được 2 trứng thì hắn lại luộc rồi chia cho mỗi đứa 1 quả.

Tuổi thơ êm đềm trôi qua không cho ai biết trước những cơn sóng gió. Học hết lớp 2, nhà tôi chuyển ra Bắc. Hắn xách cẳng con sang nhà tôi, mặt buồn thiu bảo: "Bé mang con Bô về nhà mới mà nuôi". Nhưng bố mẹ tôi nói không mang theo gà đi được nên hắn lại phải đem con Bô về. Tôi thấy hắn quẹt tay lên mặt. Hình như hắn khóc. Tôi bật khóc chạy theo ôm lấy hắn, hắn thả tay cho con Bô vỗ cánh phành phành chạy mất, hai đứa ôm nhau khóc ầm ĩ khiến mấy bà hàng xóm tưởng có chuyện gì, hớt hải chạy sang xem ~.~"
-----------


Tôi nhận ra hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bình thường tôi có một sở đoảng là không nhớ mặt, nhớ tên người khác nhưng trong tâm trí của tôi luôn có hình ảnh quen thuộc không thể nào quên là hắn. Có lẽ ngày chia tay, tôi còn quá nhỏ nên bây giờ dung mạo tôi đã có nhiều nét thay đổi mà hắn không thể nào nhận ra. Tôi muốn chạy ngay tới ôm chầm lấy hắn. Tim tôi đập thình thịch, mồ hôi trán vã ra như tắm, tay cầm máy ảnh run, đầu óc rối tinh không biết phải hành động như thế nào.
Trời sẩm tối, công việc đã xong, đoàn nhà báo lục tục ra về. Tôi bắt đầu hoảng hốt, cuống cà kê lên vì sợ hắn đi mất. Tôi đứng như phỗng trước sân trường, nhìn theo hắn chui vào ô tô, đóng cửa, chiếc xe từ từ chuyển bánh. Hoảng quá, tôi bật khóc, cất tiếng gọi như thể nó được vang lên từ tiềm thức chứ không phải phát ra từ miệng tôi: "Anh Bảo Ngọc!".

Chiếc xe dừng lại. Hắn thò đầu ra cửa kính nhìn trừng trừng về phía tôi. Tôi hét lên: "Em là mẹ đỡ đầu của con nè!" rồi lại khóc tu tu khiến mấy đứa học sinh tò mò nán lại xem. Chúng đứng nép vào mấy gốc cây, nín thở quan sát như mấy chú sóc đang đợi hạt dẻ từ trên cây rụng xuống. Hắn từ từ tiến lại gần tôi, đứng trước mặt tôi, mắt long lanh đầy kinh ngạc: "Có đúng là em không?". Tôi gật gật. Hắn nhìn sâu vào mắt tôi, lấy ngón tay ấn ấn vào đôi má "bánh đúc" của tôi. Mặt hắn đỏ hồng dần lên, môi hắn giãn dần ra thành một nụ cười tuyệt đẹp, tràn đầy hạnh phúc: "Anh đi tìm em suốt bao năm nay em có biết không?". Tôi lắc đầu. Hai đứa lại ôm nhau khóc ầm ĩ như ngày chia tay. Chiếc ô tô từ từ chuyển bánh nhưng không có hắn. Mấy người trong xe thò đầu ra vừa hú gọi vừa cười vang trước khi mất hút. Vài đứa học sinh cười rúc rịch, dắt tay nhau về.


Hắn bửa đôi quả trứng gà, đút cho tôi một nửa, cười bảo: "Một quả trứng gà, bao giờ cũng có lòng trắng và lòng đỏ, giống như tình yêu bao giờ cũng có cả tìnhnghĩa. Vì không bao giờ quên được cái tình, cái nghĩa đã từng là cha mẹ đỡ đầu của con nên anh đã quyết tâm ra Bắc công tác để tìm em". Tôi trợn mắt: "Mặt đối mặt nhau còn không nhận ra nữa là đi tìm. Khoác lác!". Nói xong, tôi bị nghẹn gần chết. Hắn đấm lưng tôi bùm bụp, cười bảo: "Đúng là tình yêu trứng gà. Vừa ngon vừa bổ nhưng dễ nghẹn"...
                                               
                                                        The End