Ngày con còn bé, con có biết lo nghĩ gì đâu. Ngày ăn ba bữa, nhong nhong suốt ngày với lũ bạn.
Ngay cả nấu cơm con cũng “để dành phần” cho mẹ. Mỗi sớm mẹ quầy quả đi chợ trên chiếc xe đạp cà tàng mua vài món lặt vặt qua bữa. Chiều tối trên đường đi làm về mẹ thường ghé mấy ụ đất mối kiếm rau dền, rau muống về nấu canh. Nhà nghèo, không có đủ đất để làm ăn, bố mẹ suốt ngày quần quật đi làm mướn, tiền chẳng được là bao. Hôm nào không kiếm được việc, bố trầm ngâm nghĩ ngợi, mẹ lặng lẽ dọn dẹp khắp nhà, lôi quần áo rách ra khâu vá. Lúc ấy con đã giận mẹ: “Đã te tua rồi mà còn vá nữa! Mua mới có bao nhiêu đâu!”. Mẹ không la mắng, chỉ khẽ hứa: “Khi nào có tiền thì tính!”.
Hình như chẳng khi nào nhà mình có tiền! Ngày ngày con vẫn phải miệng nhai cơm khô, đồ ăn mặn chát. Ngày đó, con lúc nào cũng ước nhà có khách, vì có khách đến nhà mẹ sẽ nấu đồ ăn ngon hơn, cá không còn ngậm đầy họng muối và trứng chiên không phải độn thêm bột mì, rau cũng cao cấp hơn chứ không phải mấy món trong vườn, ngoài ụ mối nữa.
Bây giờ con đã lớn, đi học xa nhà, tập sống tự lập, dần biết được giá trị đồng tiền, thấy yêu bố mẹ nhiều hơn. Bây giờ, con vẫn thường xuyên phải ăn “cá kho muối”, “trứng chiên bột”, thường xuyên mơ về những bữa cơm ngon bên gia đình mình, mỗi lần có ai đến chơi lại phải bối rối vì nghĩ đến mua gì, làm món gì đãi khách vì tiền không có. Con dần nhận ra, mẹ là người nội trợ đảm đang nhất, bằng những đồng tiền còm cõi mẹ nuôi chúng con khôn lớn, không phải nhịn đói bữa nào...
Ngay cả nấu cơm con cũng “để dành phần” cho mẹ. Mỗi sớm mẹ quầy quả đi chợ trên chiếc xe đạp cà tàng mua vài món lặt vặt qua bữa. Chiều tối trên đường đi làm về mẹ thường ghé mấy ụ đất mối kiếm rau dền, rau muống về nấu canh. Nhà nghèo, không có đủ đất để làm ăn, bố mẹ suốt ngày quần quật đi làm mướn, tiền chẳng được là bao. Hôm nào không kiếm được việc, bố trầm ngâm nghĩ ngợi, mẹ lặng lẽ dọn dẹp khắp nhà, lôi quần áo rách ra khâu vá. Lúc ấy con đã giận mẹ: “Đã te tua rồi mà còn vá nữa! Mua mới có bao nhiêu đâu!”. Mẹ không la mắng, chỉ khẽ hứa: “Khi nào có tiền thì tính!”.
Hình như chẳng khi nào nhà mình có tiền! Ngày ngày con vẫn phải miệng nhai cơm khô, đồ ăn mặn chát. Ngày đó, con lúc nào cũng ước nhà có khách, vì có khách đến nhà mẹ sẽ nấu đồ ăn ngon hơn, cá không còn ngậm đầy họng muối và trứng chiên không phải độn thêm bột mì, rau cũng cao cấp hơn chứ không phải mấy món trong vườn, ngoài ụ mối nữa.
Bây giờ con đã lớn, đi học xa nhà, tập sống tự lập, dần biết được giá trị đồng tiền, thấy yêu bố mẹ nhiều hơn. Bây giờ, con vẫn thường xuyên phải ăn “cá kho muối”, “trứng chiên bột”, thường xuyên mơ về những bữa cơm ngon bên gia đình mình, mỗi lần có ai đến chơi lại phải bối rối vì nghĩ đến mua gì, làm món gì đãi khách vì tiền không có. Con dần nhận ra, mẹ là người nội trợ đảm đang nhất, bằng những đồng tiền còm cõi mẹ nuôi chúng con khôn lớn, không phải nhịn đói bữa nào...
The End
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét